Giải vô địch miền Bắc 2019 và câu chuyện “Quá khứ mùi thuốc súng”

0
419

Khoảng hai thập kỷ trước, sân phủi Hà thành nhiều cao thủ, lắm dị nhân. Nhưng câu chuyện về một giải đấu xứng đáng dành cho dân không chuyên thì… khó lắm.

Thi thoảng, người ta mới xem được trận bóng độ được giao lưu trên các mặt sân đất nện của Thủ đô. Tại các trận bóng ấy, người ta thấy cầu thủ như bước vào trận chiến sinh tử theo nghĩa đen. Bóng đá một phần, nhưng “lỳ đòn” lên đến chín phần. Người thắng kẻ thua đôi khi không được phân định bằng chuyên môn, mà được phân định bằng bản lĩnh.

Bóng đá phong trào khi đó mang tên “phủi” bao hàm đầy đủ gai góc và “tinh hoa” của Hà thành. Đá với nhau trong cùng thành phố còn loảng xoảng tiếng kim loại thì việc bắt kèo đi xa coi như khó gấp trăm lần. Giang sơn đâu, anh hùng đấy. Hổ vùng này cũng phải kiêng nể dăm bảy phần nếu bước chân vào lãnh địa của Chúa sơn lâm lạ lẫm.

Cách đây vài năm, tôi được nghe kể về chuyến đi “bão táp” của một đội bóng Hà thành những năm cuối 80 thế kỷ trước. Đó là chuyến hành quân mà người trong cuộc khẳng định “có một không hai”: Nhận lời mời giao lưu bóng đá của đội bóng tỉnh miền trong, anh em đội bóng Hà thành bàn nhau lên đường. Họ cùng góp tiền thuê xe Hải Âu vàng, loại phương tiện “ưu tú” nhất lúc bấy giờ. Mà thuê cũng phải nhờ người này người kia can thiệp chứ chẳng như bây giờ, cứ gọi là có.

Người anh cả trong đội bóng ấy sợ hành trình xa, dặn dò anh em nai nịt gọn nhẹ, đề phòng cảnh giác cao độ suốt chặng đường. Bản thân người anh cả mang theo… hai khẩu súng lục để “tự vệ”. Anh bảo, đường đi xa chẳng biết thế nào, anh em rời địa bàn là cứ phải cẩn thận!

Chuyến hành trình dự kiến kéo dài ba ngày, thêm ngày thi đấu là bốn, ba ngày quay ngược trở ra là tròn tuần lễ. Điều khó tin là sự lo xa của người anh cả trở thành sự thật. Sau trận giao lưu bóng đá đội khách thắng, đội chủ nhà “không ứng lắm” nên có những cá nhân chân tay ngứa ngáy chỉ chờ động thủ. Người anh cả dự liệu được tình hình, hô anh em tan trận lên xe ngay lập tức, mình đứng chốt ngoài cửa. Đội chủ nhà cử người lên “chào hỏi”.  Người anh cả nhã nhặn mời vào trong xe nói chuyện, “vô tình” để lộ hai khẩu súng lục đã lên đạn trên cabin.

Chả biết màn chào hỏi giữa đôi bên diễn ra thế nào, nhưng chừng 5 phút sau, đại diện đội chủ nhà vui vẻ xuống xe, thể hiện thái độ sặc mùi học hỏi của kẻ vừa thua tâm phục khẩu phục trên sân cỏ. Đội bóng Hà thành cứ thế từ từ rút về.

Sau chuyến đi được coi là thắng lợi ấy, người anh cả và các đồng đội chỉ ước ao một điều: Sẽ có thêm nhiều trận bóng xa nhà, nhưng không phải tự vệ ở mức độ chiến trường!

**************

Hà Nội bây giờ đã có sự thay đổi lớn trên sân chơi không chuyên. Người ta ít dùng tử “phủi” và thay bằng hai chữ phong trào. Các giải đấu diễn ra quần quật cả năm, hết giải này đến giải khác. Đôi khi, giải chồng giải khiến người ta bội thực.

Thế nhưng, để tìm ra một sân chơi đột phá, một điểm nhấn tiên phong thì đó chính là giải vô địch miền Bắc. Giải đấu này tự thân nó đã mang tầm vóc “đất nước”, khi quy tụ những đội bóng phong trào có tổ chức từ nhiều tỉnh thành như Nghệ An, Thanh Hoá, Ninh Bình, Lào Cai, Hà Giang…

20 năm trước, chẳng ai hình dung ra Hà Nội sẽ có sân chơi cho dân phủi được chuyên nghiệp hoá khâu tổ chức. 10 năm trước, cũng chẳng ai nghĩ rằng, cả miền Bắc lại có thể cùng nhau hít thở không khí lành mạnh của một giải đấu mà tiêu chí Cống hiến – Lan toả được đặt lên hàng đầu.

Ít người biết, để kết nối được các tỉnh thành, để mang được phong vị rất riêng của sân 7 vào đời sống bóng đá miền Bắc, nhà tài trợ Dilmah và đơn vị Bóng đá sân 7 đã phải nỗ lực vượt mình đến mức nào. Ngoài tiền bạc ở mức khủng, đó còn là tâm huyết, sự hy sinh không mệt mỏi của ý chí và lòng quyết tâm.

Hiện chưa có thống kê chính xác, nhưng người ta sẽ không tìm đâu ra giải đấu “chuyên nghiệp nhất dành cho dân không chuyên” từ những khâu nhỏ nhất là hậu cần cho đến khâu đình đám nhất là truyền thông. Nói không quá, ngoại trừ V.League được tổ chức toàn quốc, không giải bóng đá cấp quốc gia nào có quy mô và lan toả sâu rộng như giải đấu này. Mỗi đội đều có nét riêng, mỗi đội đều sở hữu một cá tính khó lẫn lộn. Họ mang đến Thủ đô ước muốn đóng góp sức mình vào sân chơi chung – một sân chơi đề cao bóng đá sạch và tinh thần thể thao cao thượng.

Mùa trước, nhà tài trợ Dilmah và đơn vị tổ chức Bóng đá sân 7 đã tiến một bước dài trong sứ mệnh xây dựng ngôi nhà chung cho bóng đá phong trào. Và mùa này, họ cũng đang nỗ lực để biến quá khứ mùi thuốc súng thành sân chơi mà bất cứ ai đã đến cũng chẳng muốn ra!

*** Thông tin cơ bản về giải Vô địch sân 7 miền Bắc 2019: 

  • Đơn vị tổ chức: Bóng đá sân 7
  • Đồng hành và truyền thông: Sân Cỏ 365, Kết nối bóng đá, Sân 7 News, Nhịp đập I Phủi, Cộng đồng phủi…
  • Số đội tham dự: 24
  • Sân thi đấu: Sư phạm Hà Nội – 136 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội
  • Bóng thi đấu: Động lực
  • Các giải thưởng tập thể: Vô địch 70 triệu đồng+Cúp – Cờ – Huy chương, Hạng Nhì 50 triệu đồng+ Cờ – Huy chương, Hạng Ba 30 triêu đồng+Cờ – Huy chương, Hạng Tư 10 triệu đồng+Cờ.
  • Các giải cá nhân: Vua phá lưới, Cầu Thủ xuất sắc (đang cập nhật)

Bảo Thắng

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here